XEM GIỎ HÀNG
BÀI THƠ HAY VỀ NGƯỜI CAO TUỔI

TÂM SỰ TUỔI GIÀ

Đời người ngắn ngủi làm sao?

Sống vui, sống khỏe, thanh cao cho đời.

Mỗi ngày sống, một ngày vui,

Tạo nên hạnh phúc, đẹp tươi cho mình.

Niềm vui, ẩn chứa vô tình,

Trong công việc nhỏ, góp thành niềm tin.

Tuổi cao nuôi chí cho bền,

Tâm hồn trong sáng, chớ nên tham tiền.

Cần tiền, là lẽ đương nhiên,

Cũng không quá trọng đồng tiền sinh sôi.

Khi ta sinh ở trên đời,

Chẳng ai mang đến cho người (kim ngân).

Tiền tài là vật ngoại thân,

Chết đi cũng chẳng ai cần mang theo.

Rộng lòng mở chút hầu bao,

Giúp người cần giúp, vui nào vui hơn.

Hãy mua một chút an nhàn,

Kiếm tiền cũng biết, phải làm chi đây.

Cầm tiền cho sạch đôi tay,

Chớ làm tôi tớ đọa đầy bản thân.

Nhân sinh lắm nỗi phong trần,

Quãng đời còn lại, cũng cần đổi thay.

Bỏ đi quan niệm xưa nay,

Hãy làm chim én tung bay giữa trời.

Cần ăn, cần mặc, cần chơi,

Chất lượng cuộc sống, cho đời nâng cao.

Giữ cho sức lực dồi dào,

Tràn đầy ý nghĩa tuổi cao, chí bền.

Của con nhà cửa, bạc tiền,

Địa vị quá khứ, vẻ vang qua rồi.

Sức khỏe là của ta thôi,

Lo cho con trẻ, một đời mẹ cha.

Ốm đau chớ nghĩ cậy nhờ,

Đó là quy luật liệu lo luân hồi.

Niềm vui, con được nên người,

Chớ mong báo đáp, để rồi khổ đau.

con có hiếu đến đâu,

Ốm đau cũng chỉ vài câu, đủ rồi.

Phải chăng mong đợi bạn đời,

Người ta cũng yếu, đứng ngồi chưa xong.

Còn ai giúp được mình không?

Chắc còn một cách, cậy trông đồng tiền.

Mất, được, là lẽ đương nhiên,

Để lòng rộng mở, chớ quên ân tình.

Cũng nên biết đủ với mình,

Đam mê vui sống, bình sinh chan hòa.

Thiện căn, bản tính ông cha,

Ghế cao, cũng chẳng hơn là tuổi cao.

Niềm vui hai chữ thanh tao,

Tận tâm công việc bóng đào thảnh thơi.

Trải qua quá nửa đời người,

Giành cho sự nghiệp, cho đời, cho con.

Quan trường sóng gió, càn khôn,

Tuổi già, giữ lấy tâm hồn sáng trong.

Tư duy hạnh phúc cầu mong,

Chăm lo cuộc sống vui cùng cháu con.

Tuổi cao giải trí nhiều hơn,

Để tâm trong sáng, nỗi buồn xua tan.

Giữ cho hưng phấn tuần hoàn,

Khoan dung độ lượng, chăm làm điều hay.

Con người xã hội hôm nay,

Chớ nên bịt mắt, bưng tai, một mình.

Chăm lo cuộc sống an lành,

Tuổi già nên chút đa tầng, đa nguyên.

Thêm nhiều bạn, để giao duyên,

Cho nhiều màu sắc, tăng thêm tuổi đời.

Biết làm cuộc sống thêm tươi,

Tuổi cao mà vẫn rạng ngời sắc xuân.

Nỗi đau hóa giải xua tan,

Thời gian là vị thuốc tiên, cho mình.

Mỗi khi đau yếu sự tình,

Lạc quan giữ trọn tâm linh, tinh thần.

Người già nghĩ chuyện xa gần,

Cuối đường sự nghiệp, cuối sân cuộc đời.

Vinh quang cũng đã xa vời,

Khói bay tan hết, một thời vinh hoa.

Tìm về hoài niệm xưa xa,

Những câu chuyện cũ, ấy là đồng thân.

Nhớ thời ở tuổi thanh xuân,

Nhìn về hồi ức như gần hôm qua.

Niềm vui với những bạn già,

Viết lên cảm xúc vần thơ tâm hồn.

Mặc cho sóng gió càn khôn,

Mặc cho vận cuộc, chớ buồn làm chi.

Quả xanh chẳng ngọt bao giờ,

Chữ sinh, chữ lão đến bờ vinh quang.

Chữ Mệnh chữ Tử hợp tan,

Lẽ đời quy luật vô thường mà thôi.

Nếu không chống được mệnh trời,

Ra đi thanh thản, về nơi cội nguồn.

Đặt cho cái dấu thật tròn,

Cuộc đời chấm hết, tâm hồn thảnh thơi.

                         Tiến Dũng